4 năm - một chặng đường, ta gặp lại ở ngã rẽ.
Mỗi cột mốc là một mùa, mỗi mùa để lại một mảnh ký ức.
Buổi đầu tiên gặp nhau qua màn hình, tên lớp quen mà mặt lạ. Mỗi bạn là một ô vuông nhỏ, nhưng ai cũng hái hức chờ ngày được gặp ngoài đời.
Hành lang giảng đường lần đầu rộn tiếng cười. Những buổi trưa ăn cơm ghế đá, những đêm chạy deadline nhóm, lớp mới thực sự thành một gia đình nhỏ.
Mỗi người rẽ một ngách: marketing, nhân sự, tài chính. Kỳ thực tập đầu tiên đưa lớp ra khỏi sách giáo trình, chạm vào doanh nghiệp thật và những bài toán không có đáp án mẫu.
Những đêm thức cùng khóa luận, những buổi bảo vệ run tay. Rồi áo cử nhân khoác lên, lớp chia tay ngã rẽ - ai đi làm, ai lên cao học, ai về quê.
Những người đã dìu lớp đi qua bốn năm không chỉ bằng kiến thức.
Các em đến với lớp học bằng câu hỏi, ra đi bằng câu trả lời của chính mình. Đó là điều quý nhất một người thầy mong đợi.
Quản trị không phải ở bàn giấy, mà ở cách các em đối xử với người khác. Lớp K31 đã học được điều ấy rất tử tế.
Tôi nhớ những buổi bảo vệ khóa luận, các em run nhưng không bỏ cuộc. Đó là dấu hiệu của người làm kinh doanh thật sự.
Ngày mà áo cử nhân khoác lên, và lớp chính thức bước qua ngã rẽ.
Để lại một dòng cho lớp, cho ngày sau lật lại còn thấy nhau.